|
Lầm lẫn khi kết hôn10/21/2015
6:28:19 PMHoa
kết hôn với Thanh, con nhà đạo đức và Thanh trông cũng đàng hoàng tử tế.
Sau lễ cưới về chung sống với nhau được một năm, thì Hoa mới biết là
mình lầm: bên ngoài thì như thế, nhưng sự thực Thanh có máu cờ bạc và
không có trách nhiệm đối với gia đình. Hoa buồn quá và trong trường hợp
lầm lẫn về Thanh như vậy thì việc kết hôn có thành không và bây giờ có
xin giải hôn phối được không?
Giáo luật đ. 1097, 1098,1099 có nói đến trường hợp lầm lẫn khi ưng thuận
kết hôn và sự lầm lẫn nầy có thể là yếu tố làm cho hôn nhân vô hiệu và
Toà Án Hôn Phối cũng có thể căn cứ vào đó để tuyên bố hôn nhân vô hiệu (x. Nguyễn
Công Vinh,
Tìm Hiểu Giáo Luật Về Hôn Nhân Và Gia Đình Q.1, Hà
Nội 2006, NXB Tôn Giáo, tr. 23).
Sự lầm lẫn phát xuất do việc thiếu hiểu biết, đưa đến việc đánh giá sai
đối tượng và ảnh hưởng đến ý muốn khi quyết định. Giáo luật phân biệt
các trường hợp như sau:
1/ Lầm lẫn về người, cũng gọi là lầm lẫn sự việc
Giáo luật đ.1097,1 -Hôn
phối bất thành khi lầm lẫn về người.
Lầm lẫn về người là lầm lẫn về nhân thân người đó: tôi muốn kết hôn với
người nầy, nhưng vì lầm lẫn nên lại kết hôn với người khác (vd. Kết hôn
với người anh cả, nhưng trong khi đó lại là người em). Trường hợp lầm
lẫn nầy làm cho hôn phối bất thành, vì đối tượng của sự ưng thuận không
có và như thế không có sự ưng thuận.
2/ Lầm lẫn về phẩm cách của người phối ngẫu (lầm lẫn sự việc)
Giáo Luật đ.1097,2-Lầm
lẫn về phẩm
cách của
người mình kết hôn không làm cho hôn phối bất thành cho dù lầm lẫn ấy là
lý do của việc kết ước, trừ khi phẩm cách đó được nhắm
tới một cách trực tiếp và chính yếu.
Để hiểu rõ về sự lầm lẫn nầy, cần lưu ý:
a/ Đối tượng đích thực của sự ưng thuận kết hôn là con
người, chứ không phải là những phẩm cách của người ấy.
b/ Lầm lẫn là tình trạng thiếu hiểu biết của lý trí mà trên nguyên tắc
không phải lúc nào cũng là yếu tố quyết định cho sự ưng thuận (ý muốn).
c/ Sự lầm lẫn về phẩm cách của người phối ngẫu chỉ ảnh hưởng đến sự ưng
thuận và có thể làm cho việc kết ước không thành, khi phẩm cách đó được
nhắm tới một cách trực tiếp và chính yếu để ưng thuận: Tôi ưng thuận kết
hôn với người nầy vì tôi tin người nầy tốt, không cờ bạc hư hỏng, tôi
ràng buộc sự tin tưởng nầy vào sự ưng thuận của tôi. Trường hợp nầy,
phẩm cách của người phối ngẫu được nhắm tới cách trực tiếp và chính yếu,
vì thế sự lầm lẫn có thể làm cho việc kết ước không thành.
3/ Lầm lẫn về phẩm cách của người phối ngẫu do lừa gạt
Giáo luật đ.1098 - Người
kết hôn do bị lừa gạt về một tư cách nào đó của phía bên kia, với chủ ý
để mình ưng thuận, và nếu tư cách ấy, tự bản chất, có thể làm xáo trộn
nghiêm trọng đời sống chung vợ chồng, thì hôn nhân bất thành.
Lầm lẫn và lừa gạt khác nhau. Lầm lẫn là do sự phán đoán sai lầm của
chủ thể về sự việc; còn lừa gạt là do người khác dùng mưu gian để tạo
nên một thực tế sai, khiến cho chủ thể chấp nhận thực tế ấy như là thật.
Sự lừa gạt ảnh hưởng đến sự phán đoán và ý muốn của chủ thể, như thế có
thể làm cho việc kết hôn bất thành. Toà Án Hôn Phối có trách nhiệm xem
xét mức độ và hậu qủa nghiêm trọng của việc lừa gạt để quyết định xem đó
có phải là nguyên nhân làm cho hôn nhân bất thành hay không. Nói chung,
sự lừa gạt không phải là nguyên nhân làm cho hôn nhân bất thành, trừ khi
có những yếu tố sau đây:
a/ Sự lầm lẫn về phẩm cách của người phối ngẫu kia là kết quả trực tiếp
của việc lừa gạt. Việc lừa gạt được thực hiện cách có chủ ý để tạo nên
sai lầm chứ không phải vô tình.
b/ Việc lừa gạt được thực hiện với chủ đích tranh thủ sự ưng thuận kết
hôn của một trong hai người phối ngẫu nhắm tới.
c/ Đối tượng của sự lường gạt phải là một phẩm cách của người phối ngẫu
kia, mà tự bản chất, phẩm cách nầy có thể làm xáo trộn cách nghiêm trọng
đời sống chung vợ chồng.
4/ Lầm lẫn về Luật
Giáo luật đ.1099 - Sự
lầm lẫn về tính đơn nhất hay tính bất khả phân ly hoặc về phẩm giá bí
tích của hôn nhân không làm cho sự ưng thuận hôn nhân bị hà tỳ, miễn là
sự lầm lẫn ấy không chi phối ý chí.
Giáo luật xác định: nếu sự lầm lẫn về những đặc tính cốt yếu của hôn
nhân chi phối ý chí của người phối ngẫu thì sự ưng thuận bị thương tổn
và việc kết ước không thành. Sự lầm lẫn nầy khởi đầu từ lý trí rồi ảnh
hưởng tới ý muốn, khiến người phối ngẫu, vì sự lầm lẫn nầy, quyết định
kết hôn mà không kể tới những đặc tính cốt yếu của hôn nhân. Ngược lại,
sự lầm lẫn, nếu không chi phối ý chí, thì chỉ là sự lầm lẫn thông
thường, không làm cho sự ưng thuận bị thương tổn và như thế việc kết hôn
vẫn hữu hiệu.
Trường hợp của chị Hoa nêu làm ví dụ ở trên là trường hợp lầm lẫn
thông thường, vì ai cũng muốn người phối ngẫu của mình là người tốt, về
sau mới biết mình lầm. Vì thế, sự lầm lẫn nầy không làm vô hiệu việc kết
hôn của chị. Nhưng nếu quả thực, khuyết điểm của anh Thanh khiến cho đời
sống chung vợ chồng cực khổ và không thể tiếp tục, thì Toà Án Giáo Hội
có thể xem xét và tìm hướng giải quyết hôn phối theo luật Giáo Hội.
Lm. Anphong Nguyễn Công Vinh,
WGP.Qui Nhơn 21.10.2015
|